110 268
Đông Triều. 18:25:33 21-10-2014 (GMT+7) -- Lượt xem: 3612.
Kích cỡ chữ: Giảm Tăng

Hòa bình bắt đầu từ trong tâm

Hòa bình bắt đầu từ trong tâm(PGVN) - Hòa bình bắt đầu từ trong tâm. Bất cứ ai muốn sống một cách hòa bình phải bắt đầu hành động trên việc làm tĩnh lặng tâm thức, tư tưởng và lo lắng. Có nhiều kỹ thuật để làm như thế; dĩ nhiên một trong những điều này là thiền tập.
Con người mong ước từ trong tiềm thức cho hòa bình, thế thì tại sao họ đánh nhau? Tại sao luôn luôn có những nhóm người này chiến đấu với nhóm người nọ? Hoàn cảnh như thế này đã và đang diễn ra từ buổi sơ khai của nhân loại. Suy nghĩ sâu xa về chủ đề sẽ đưa chúng ta thấy một sự ngớ ngẫn trong hoàn cảnh này.
Xin hãy bỏ ra một vài phút để suy tư trên những ý kiến sau đây. Nhân loại là gì? Có một cái máy, một thân thể, nó sống động, do bởi tâm linh làm cho nó có sinh khí. Bây giờ tôi không đi vào vấn đề tại sao nó được hình thành và nó hình thành như thế nào. Thân thể của tất cả mọi người trên Trái đất này được xây dựng cùng cách giống nhau, và được làm từ những nguyên tố giống nhau. Không có thân thể nào được làm nên từ những kim loại quý giá hơn những thân thể khác.
Rồi thì có tâm linh (tâm bản nhiên). Không phải có nhiều tâm linh, mà chỉ có một tâm linh vô hình đầy ấp cả vũ trụ (tàng thức). Nó cũng là tâm linh phủ đầy và hành hoạt tất cả những thân thể trong vũ trụ. Không có tâm linh nào vượt trội hơn tâm linh nào, bởi vì nó là sự biểu hiện của cùng một tâm linh qua tất cả những thân thể.
Thật sự, mỗi thân thể nhìn khác nhau, nhưng tuy thế chúng được làm cùng nguyên tố. Có một sự khác nhau trong cách mà não bộ và hệ thống thần kinh thể hiện, điều ấy có nghĩa là có một sự khác nhau trong cách mà tâm linh có thể biểu hiện qua mỗi thân thể. Một số não bộ và hệ thống thần kinh chuyển tải chúng một cách dễ dàng hơn và trôi chảy hơn năng lượng của tâm linh và một số khác chuyển vận không quá dễ dàng. Nó giống nhau như điện năng. Điện năng hiện tại trôi chảy nhanh hơn và ít chướng ngại qua một số kim loại nào đấy hơn những thứ khác.
Giữa thân thể và tâm (tâm bản nhiên) có cá tính hay tự ngã. Nó hình thành sự hiện hữu giữa tâm linh và thân thể, khi hai nhân tố này hợp nhất. Tôi không đi vào những giải thích nó là gì và nó đi đến hình thành như thế nào, ngoại trừ nói rằng tâm linh thanh tịnh biểu hiện và thấy thế giới qua biểu hiện cá tính này. Nó giống như nhìn thế giới qua một loại mắt kính nào đấy, và ở đây bắt đầu tất cả những rắc rối của thế gian này.
Cá tính, mà nó là tự ngã, được cấu thành bởi tư tưởng, ý kiến, thói quen và kí ức. Một con người sống trong một xã hội nào đấy lớn lên trong ý tưởng và tin tưởng của xã hội này, bất chấp những ý tưởng này là tích cực hay tiêu cực, đúng hay sai.
Người ta luôn luôn cảm thấy hiện hữu là một thành phần của một xã hội, bộ lạc, quốc gia, xứ sở hay tôn giáo nào đấy, và hiếm khi thay đổi những ý tưởng và niềm tin của họ. Sau này, khi họ lớn lên, họ gia nhập một nhóm, đoàn thể hay phường hội nào đấy, ủng hộ những đội thể thao nào đấy và tham gia những xã hội, đảng phái hay những nhóm khác. Những người cùng ý tưởng và niềm tin thường tham gia và thống nhất với những người có cùng ý tưởng và niềm tin. Nếu niềm tin của họ là tích cực hay vô hại, điều ấy tốt thôi. Rắc rối bắt đầu khi họ tập trung quá nhiều trên những sự khác nhau giữa giữa họ, là điều đôi khi đưa đến những vấn nạn, mâu thuẩn và bạo động. Họ quên tính nhất quán chân thật như một bộ phận của một tâm (tâm bản nhiên), và tập trung trên những cá tính và đoàn thể tính.
Giả sử hai em bé được sinh ra trong một gia đình nào đấy, và một đứa được cho làm con nuôi bởi một gia đình trong một xứ khác hay một tôn giáo khác. Mỗi đứa bé lớn lên trong một xã hội khác nhau, với những niềm tin khác nhau, mục tiêu và thái độ khác nhau, tuy thế cả hai đứa bé là anh em ruột của nhau. Chúng trưởng thành và thấy thế giới trong những cung cách khác biệt nhau hoàn toàn, và thậm chí chúng có thể chiến đấu với nhau trong một ngày nào đó, như những công dân của hai đất nước hay những thành viên của những tôn giáo khác nhau. Nó không là buồn cười, ngớ ngẫn, lố bịch, nhưng tội nghiệp và vô lý chứ? Điều này là tất cả những gì xuyên qua cung cách mà chúng được nuôi dưỡng, và đến phương cách mà tâm thức, tư tưởng, niềm tin chúng được nắn gọt hình thành.
Khuynh hướng con người nên được sinh khởi bên trên tự ngã, bên trên tư tưởng và niềm tin. Chúng ta phải nhìn thế giới qua những con mắt của tâm linh (tâm bản nhiên) mà không phải qua con mắt của tự ngã. Từ quan điểm của tâm, tự ngã chỉ là một vọng tưởng và là tạm thời. Tại sao chúng ta phải bị làm nô lệ bởi những tư tưởng mà nó đến và đi? Tại sao chúng ta nên chấp nhận những tư tưởng và niềm tin nào đó và phủ nhận những thứ khác? Tư tưởng giống như những đám mây bay qua bầu trời. Chúng ta là bầu trời, không phải là những tư tưởng. Chúng ta là một với những người khác trên thế gian này, một phần không thể tách rời với Một Tâm Linh (tâm bản nhiên).
Hòa bình và tự do thật sự đến từ bên trong, khi chúng ta có thể vươn lên bên trên tâm thức, bên trên tự ngã, và có thể sống trong Tâm linh (tâm bản nhiên) và nhìn mọi thứ từ những con mắt của Tâm Linh này. Chúng ta có thể làm điều ấy. Chúng ta có thể bắt đầu hôm nay. Làm thế nào? Bằng việc thay đổi cung cách suy nghĩ, bằng việc làm những sự thay đổi bên trong, bằng hành động nội tại và qua thiền quán. Tôi hy vọng rằng nhiều bài viết trong www.SuccessConsciousness.com có thể hỗ trợ trong sự hướng dẫn này ngay cả chỉ một ít thôi.
 
Tuệ Uyển chuyển ngữ – 22/06/2010
NguồnTrang tin điện tử PGVN
Chia sẻ với bạn bè qua:
Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
thongke373404
Tổng số truy cập : 373404
Người đang online : 177
Tổng số trang được xem : 5523714